Cậu có bao giờ cảm thấy tớ đang viết về cậu không?

Hình ảnh của cậu trong tớ vẫn rất đẹp, nhưng vì tớ cũng biết, rồi một ngày, tớ sẽ chỉ còn ngồi đó nhớ lại câu chuyện về người từng thương.

Cậu có bao giờ thấy hình ảnh của mình hiện lên trong những câu chuyện tớ viết. Tớ viết để thay lời muốn nói, thay những lời mà tới giờ cũng chẳng có cơ hội tỏ bày.

Tớ có chạm được tới cậu không, có đưa cậu quay trở về để nhớ lại những hồi ức, có đưa cậu lên từng nấc thang của cảm xúc để rồi vỡ òa. Còn quá nhiều điều tớ muốn viết về cậu.

Nếu như cuộc đời tớ như 1 cuốn tiểu thuyết thì tớ muốn cậu sẽ nằm ở chương 2, chương của sự hạnh phúc. Còn ở chương 1, tớ sẽ dành cả một chương để theo đuổi được cậu một lần nữa.

Tớ từng nghe: "Cảm hứng đến rồi đi", rồi tớ lại sợ, và đúng vậy cậu đã bỏ đi theo cách như vậy.

Có những ngày, màu trời lại vẽ hộ lòng tớ, một ngày như hôm nay, mưa giăng khắp lối trên đoạn đường tớ đi qua. Mưa nhỏ giọt trên từng phiến lá rồi rơi vào mũ áo của tớ, nó thấm đẫm tớ trong chốc lát rồi lại vội vã bay đi. Nếu nói tới việc tớ có cậu trong những bài mình viết, tớ như bừng tỉnh khi ánh vầng dương chiếu lọt qua ô tròng kính, chiếu vào mắt tớ, cháy rụi đi những bộn bề lo toan.

Hình ảnh của cậu còn được gắn trong từng bài nhạc mà tớ nghe mỗi khi buồn... Có thể tớ đã quên nhưng bài nhạc đó nhưng mỗi khi vô tình nghe lại thì cảm xúc của tớ bỗng trầm lại và tất nhiên lại nhớ đến cậu trong những bài nhạc đó. Tính đến giờ nó đã thành 1 Playlist mình đã lưu lại.

Những bài tản mạn tớ viết về cậu, ẩn dụ về cậu có thể cậu không đọc được nó hay cậu không nhận ra nhưng nó là những gì tớ muốn nói với cậu, muốn kể cho cậu về tớ nhưng không thể.

Không thể vì tớ nhát, không phải tớ nhát vì hèn mà tớ sợ mất cậu sợ cậu từ chối, sợ những đứa bạn chê cười, sợ cái cảm giác bị làm trò cười.

Cũng rất tiếc nhưng bài tớ viết về cậu giờ đây đã không còn vì tớ biết rằng dù tớ có viết về cậu cả trăm ngàn lần đi chăng nữa thì nó đều không có ích gì. Từ đây chắc mình chỉ có thể đưa cậu vào trong kí ức và ngắm nhìn cậu trong những sự vô tình.

Peace.

Hình ảnh của cậu trong tớ vẫn rất đẹp, nhưng vì tớ cũng biết, rồi một ngày, tớ sẽ chỉ còn ngồi đó nhớ lại câu chuyện về người từng thương.

♔♔...BLOG#0286 | Trang cá nhân của Duy.
Nếu bài viết hay thì đừng quên bài viết giúp mình nhé.

Thêm đánh giá

Trở thành người đầu tiên bình loạn cho bài viết này!

Back to Top